Đường mòn trên núi
Núi xanh màu tim tím
Hiện lên con đường mòn
Trải dài như giải lụa
Vắt qua lưng triền non
Ơi này con đường mòn
Người xưa ai mở lối
Để lại những dấu son
Cho đời sau bước tiếp
Vẹt nên con đường mòn
Ngày ngày người đi qua
Gánh gùi bao sự sống
Nặng, mòn bao đôi vai
Bấm mòn bàn chân bước
Núi cao ta cứ vượt
Lũng thẳm ta cứ bơi
Suốt tháng, năm không mỏi
Chống chọi với đất trời
Ơi này con đường mòn
Đời đã bao thay đổi
Vũ trụ người bay lên
Biển sâu người lặn xuống
Riêng cái đỉnh sườn non
Cao vài ba mươi thước
Vẫn cứ con đường mòn
Nâng đôi bàn chân bước
Núi Cấm,1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét