Hồ Núi Cốc
Đường vào núi Cốc quanh quanh
Xe bon dặm phẳng xanh xanh núi đồi
Rời nơi thành thị nóng nôi
Ta vào núi Cốc hưởng hơi gió ngàn
Kia rồi hồ rộng mênh mang
Mặt hồ gió cứ thổi tràn vào xe
Chân vừa chạm tới bến ghe
Nước đà níu kéo mát, mê mẫn lòng
Bể bơi rợp bóng cờ hồng
Từng đôi trai gái vui cùng bên nhau
Xe rồng lao vút đi mau
Ngỡ như huyền thoại hang sâu rắn bò
Sông Kông chấp chới cánh cò
Một vùng non, nứơc nhấp nhô nổi chìm
Thuyền đưa khách đến đồi Chim
Dừng chân bến Đợi, ghé nhìn đảo Dê
Xa xa núi Võ trông về
Núi Văn chấm bút duyệt đề bài thơ
Nàng Kông, chàng Kốc ngẩn ngơ
Mối tình xưa đã, bây giờ hoá sông
Hoá thành một giải non bồng
Làm nên thắng cảnh cho lòng ta say
Một ngày tôi đến nơi đây
Một đời để nhớ đất này Thái Nguyên
Hồ núi Cốc, xứ thần tiên
Ngỡ như lạc giữa một miền trong mơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét