Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Huế- nỗi nhớ trong tôi



Huế - nỗi nhớ trong tôi



Xa Huế rồi lòng ta nhớ Huế
Nhớ dòng Hương trong vắt mắt ai
Đôi bờ xanh như ngọc trải dài
Sông bắt nguồn từ đâu chảy về qua thành Huế
Kinh thành cổ rêu phong lặng lẽ
Kỳ đài cao dâng một nét ngang trời
Cờ Tổ quốc nối mạch Cờ lịch sử
Triều đại nào cũng nước Việt Nam ta

Xa Huế rồi lòng ta nhớ Huế
Nhớ phố-vườn rợp mát bóng cây
Tiếng em gái gọi nhau hái quả
Giọng ngọt lành như trái chín cầm tay

Xa Huế rồi lòng ta nhớ Huế
Cầu Trường Tiền ai có thể nào quên
Dáng vươn cao soi bóng nước êm đềm
Nối hai bờ sông Hương xanh rười rượi
Người và xe qua cầu như mắc cửi
Nắng tháng năm loang loáng bóng cờ đào
Cờ đỏ thắm mừng ngày sinh nhật Bác
Cả đô thành như có Bác cùng vui

Xa Huế rồi lòng ta nhớ Huế
Nhớ các em tan học ra về
Đường Lê Lợi chân vui dồn bước
Nón che đầu tà áo trắng bay bay

Huế đẹp lắm như em mười bảy tuổi
Để một đời ta nhớ, ta say
Nay mới được vào thăm thành Huế
Được vào chùa Thiên Mụ thắp nén nhang
Được bơi thuyền trên bến nước Hương Giang
Rong ruổi đường quê xuôi về cửa Thuận
Gặp phá Tam Giang, làng Vĩ Dạ êm đềm
Gặp cồn Hến, thấy Ngự Bình trước mặt
Lên bến Tuần bảng lảng ngã ba sông

Thuyền bơi mây nước bềnh bồng
Động lòng nhớ ông già bến Ngự([1])
Một chút tình quê còn giữ
Xin nghiêng mình tưởng nhớ tới ông

Ôi! Huế đẹp làm sao ta có thể
Ôm vào lòng để có cả dòng Hương
Để có cả giọng hò xứ Huế
Về bên Người dâng tiếng hát yêu thương

                                     Huế, 5-1996


[1] Ông già bến Ngự là cụ Phan Bội Châu, cùng quê với tác giả

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét